Trang

Yahoo messager & Skype

or My status

Những bài viết dưới đây hầu hết là sưu tầm trên Internet. Và dưới mỗi bài viết đều được ghi chú rõ nguồn được lấy từ đâu. Vì vây yêu cầu người xem ghi rõ nguồn khi trích dẫn các nguồn tài liệu và tôi sẽ không chịu trách nhiệm nào khi người xem trích dẫn các bài viết này.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2012

TÔI SINH RA Ở NÔNG THÔN, BỐ MẸ TÔI LÀ NÔNG DÂN.


Lâu lâu mới vào facebook, thấy có nhiều câu chuyện đơn giản mà cảm động quá. Có nhiều thứ rất đời thường, rất dễ nhưng đối với mọi người thật khó (kể cả mình). Xin chia sẽ bài viết sau đối với những ai là con em của "Nông dân", xuất phát từ những miền quê nghèo. Không biết ở nơi thành phố xa hoa, có ai còn dấu diếm nơi chôn rau cắt rốn của mình ?
TCCL tháng 5 năm 2012
Tác giả: Nguyễn Thị Phương Hoa
.


Nửa đêm.
Mò vào mạng check mail lần cuối.
Nhận được một bức thư thật dài và cảm động của một học viên.

Trong thư, cậu ta tâm sự: “Em đã từng đứng trên bục giảng, từng nói với học sinh của mình về các kỹ năng sống, trong đó em đã nói với bọn trẻ phải biết tự tin trong cuộc sống, biết sống với chính mình và biết vượt qua mọi hoàn cảnh. Thế nhưng, cũng chính trên cái bục giảng ấy, em đã có sự mặc cảm về xuất thân của mình khi những học trò của mình nói “mấy thằng thợ xây” đang gây ồn ào ở công trình thi công gần trường học. Em đã lặng đi như chết khi chợt nhớ lại cách đây 7 năm mình cũng đã từng là thợ xây, và hiện tại cha mình ở nhà cũng là một thợ xây. Vậy mà các cậu ấm trong lớp mình lại gọi các bác lao động kia là “thằng thợ xây”. Nhờ được tiếp xúc với cô mà em đã dám “ngẩng mặt với đời” vượt qua mặc cảm, sống với ý nghĩa đích thực của cuộc đời…”.

Đọc những dòng tâm sự này, tôi nhớ lại chuyện xảy ra cách đây mấy năm. Để trả nghĩa cho cô giáo chủ nhiệm con trai hồi lớp 3, tôi đã “có nhời” nhờ một đệ tử ruột của mình “đặc cách” cho cháu họ của chồng cô giáo (sau hỏi ra mới biết là họ hàng bắn ca nông đại bác mấy ngày cũng không tới), tốt nghiệp trường SP ngoại ngữ, vào làm việc tại một công ty tài chính của nước ngoài, nơi đệ tử ruột của tôi làm Sếp. Tôi năn nỉ đệ tử: “Này em, gắng làm phúc chút nha. Mẹ con bé này là nông dân (về sau mới biết là “nông dân trồng rau” bên Gia Lâm), bố xuất ngũ làm bảo vệ. Nó là con trưởng và học hành khá khẩm nhất nhà. Mình tạo cơ hội cho nó để sau nó còn làm chỗ dựa và dẫn dắt các em”. Đệ tử của tôi thuộc túyp người nghe đến hai chữ nông dân là thấy mủi lòng, người nhũn như bún, vội lập bập: “Vâng, bác nói thế làm sao em từ chối được”. Học ngoại ngữ thì biết quái gì về tài chính mà làm. Tuy nhiên, may mắn cho con bé là đệ tử của tôi đã cử người hướng dẫn nhiệt tình từng ly từng tí và dần dần cô bé đã bắt đầu quen với công việc. Thế nhưng, cái mặc cảm là “con nông dân” đã giết chết con bé. Nó đã choáng váng đến nghẹt thở khi vào làm ở một công ty sang trọng với những nhân viên ăn mặc lịch lãm. Sự thân thiện của sếp, sự cởi mở và nhiệt tình giúp đỡ của các đồng nghiệp cũng không cứu nổi con bé. Nó đã không tự bước qua được cái ám ảnh tâm lý nặng nề “mình là con nông dân, con của đẳng cấp dưới”. Sau gần hai tháng, khi thời gian học việc đã có kết quả khá khả quan, bỗng nhiên tôi nhận được một email rất dài của cô bé: “Cô ơi, cháu không biết phải nói gì nữa cả. Trên đời này, ngoài bố mẹ cháu ra chưa ai lo và giúp đỡ cho cháu như cô. Nhưng hôm nay cháu phải thành thật xin lỗi cô vì cháu đã quyết định thôi việc ở công ty. Cháu không vượt qua được áp lực tâm lý rất nặng nề mỗi khi bước vào cơ quan. Cháu luôn bị ám ảnh về tầng lớp xuất thân của cháu và cháu thấy mình không thể phù hợp với môi trường làm việc ở đó. Các bạn cháu cũng bảo “con vua thì lại làm vua, con sãi nhà chùa lại quét lá đa” thôi. Và cháu đã quyết định đi sang Đức làm Aupair* rồi cô ạ...”


"Cháu luôn bị mặc cảm bởi tầng lớp xuất thân của mình nên đã bỏ công ty
sang Đức làm người giúp việc"
 (Ảnh: Sinbad)

Đọc xong bức thư tôi đã rất giận. Sao có cái giống đâu mà ngu đến thế hả giời. Thế mà cũng tốt nghiệp đại học đấy. Đã “gang” miệng ra và đổ cơm vào cho mà còn không tự nhai, tự nuốt được thì có chết cũng là đáng đời thôi. Con nông dân thì làm sao? Con nông dân thì không có quyền hay không thể ngửa mặt lên được với đời à? Mày ngu thế thì chỉ đi làm Osin cho thiên hạ là đáng rồi con ạ.

Điên ruột.

Hôm sau, ngay lúc vừa bước chân vào giảng đường (với gần 100 sinh viên) tôi hỏi luôn:

- Trong giảng đường này, những em nào là con nông dân?

Lúc đầu lác đác những cánh tay rụt rè giơ lên, sau đó có đến già nửa hội trường.

- Có ai mặc cảm mình là con nông dân?

Những ánh mắt nhìn nhau không mấy tự tin cho lắm.
Nhưng không ai trả lời.

- Làm sao mà phải tự ti vì là con nông dân. Các em thậm chí còn nên hãnh diện với mọi người là bố mẹ mình thuộc thành phần “sạch sẽ” nhất ở trong cái xã hôi này (nào có tham nhũng hay chấm mút được của ai cái gì ngoài món đặc sản “mồ hồi” và “thắt lưng buộc bụng” mà chẳng "sạch sẽ"). Nhưng tất nhiên là chỉ khi bố mẹ các em không dùng thuốc trừ sâu hay hóa chất quá liều thôi đấy nhé – tôi hóm hỉnh “bồi” thêm. Phải hãnh diện là cha mẹ mình nghèo khó, mình không có điều kiện được luyện ở các “lò lớn lò bé” như các bạn khác nhưng mình vẫn ngẩng cao đầu đường hoàng bước chân vào cổng trường đại học chứ.


Hãy hãnh diện vì cha mẹ mình nghèo khó mà mình vẫn vào được đại học (Ảnh: Internet)

Mặc cảm vì xuất thân nghèo khó (thường đi liền với hèn) là tâm lý rất phổ biến ở nhiều người, bởi thế việc nói những điều này với bọn trẻ (sinh viên) cũng không phải là thừa.

Đúng thế, dám chắc không phải là thừa.

Bỗng nhớ lại cuộc trò chuyện với hai cô bé sinh viên làm phục vụ tại một quán ăn đêm vỉa hè ở Huế cách đây mấy năm.

Sinh ra và lớn lên ở một vùng núi của Thanh Hóa, hai cô bé vào học ngành văn ĐHSP Huế với giấc mộng trở thành nhà báo. Nhà nghèo, cha mẹ là nông dân, quanh năm làm vẫn không đủ ăn chứ đừng nói đến chuyện nuôi con đi học đại học, nên phải đi làm thêm buổi tối. Xin việc cũng khó nên đành đi bưng bê ở quán ăn đêm với tiền công khá rẻ mạt. Các cô bé kể, đi làm thế này tuy vất vả nhưng bọn cháu không ngại, chỉ sợ nhỡ may bạn bè bắt gặp thì ngượng và tủi thân lắm. Tôi bảo: sao phải ngượng với bạn bè? Mình sống bằng sức lao động của mình, có ăn cắp, ăn trộm hay ăn xin ai đâu mà phải ngượng. Đúng ra các cháu phải hãnh diện và tự hào với bạn bè là mình đã tự nuôi sống được bản thân và công việc học hành của mình chứ. Nghe thấy thế hai cô bé bảo: “Cô ơi, cô là người duy nhất nói với chúng cháu như thế. Mọi người không ai nghĩ như vậy đâu cô ạ. Cảm ơn cô đã động viên và tiếp thêm nghị lực cho bọn cháu”.

Trước khi chào ra về tôi còn dặn dò hai cô bé: “Các cháu cố lên nhé, nhưng gắng đừng để làm thêm ảnh hưởng nhiều đến công việc học hành. Nếu thích thử sức với nghề báo thì khi viết được bài gì hay hay cứ gửi cho cô theo địa chỉ email …. , cô sẽ tìm cách gửi đăng giúp”.

Và tôi mong các sinh viên, học viên của tôi dám ngẩng cao đầu với thiên hạ mà nói rằng:

Tôi sinh ra ở nông thôn, bố mẹ tôi là nông dân….


Ngẩng cao đầu mà nói "Tôi sinh ra ở nông thôn, bố mẹ tôi là nông dân"
* Aupair: giúp việc

Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2012

Cuộc sống cũng giống như...đi xe đạp



1. Cũng giống như đi xe đạp, điều quan trọng nhất là bạn luôn phải giữ được thăng bằng. Để giữ được thăng bằng, bạn phải giữ mình không ngừng vận động.Bạn phải luôn biết giữ thăng bằng, luôn nhìn về phía trước... và nó sẽ đưa bạn đến nơi cần đến.

2. Cũng giống như cuộc sống, nếu bạn mong trèo lên xe là đi được ngay, nếu bạn muốn ngay lúc vừa biết đi xe đã chinh phục một quãng đường xa, bạn sẽ bị ngã.
3. Bắt đầu tập đi xe đạp, bạn hay bị ngã, nhưng đó là kinh nghiệm để bạn thực sự sẵn sàng cho mỗi chuyến đi. Cuộc sống cũng như vậy, là một chuỗi những bài học từ sai lầm. Bạn lớn lên trong cuộc sống từ những trải nghiệm thực tiễn đó.
4. Nếu bạn cứ mãi nhìn xuống đất hay sau lưng thay vì nhìn về phía trước khi đi xe đạp, bạn sẽ đánh mất sự thăng bằng và ngã.
Có những khoảnh khắc bạn tự đắm chìm trong một thế giới huyễn hoặc của riêng bạn, đánh mất sự liên hệ với cuộc sống. Không nên chỉ nhìn vào mơ ước xa xăm của bạn hay nhìn về quá khứ, hãy dành phần lớn sự chú ý của mình vào hiện tại và những điều trước mắt, bạn mới thực sự vững vàng.
 
5. Khi con đường có những khúc quanh, bạn phải lái xe theo khúc quanh đó. Còn nếu bạn nhất định, kiên quyết giữ tay lái thẳng, bạn sẽ đi theo một con đường khác và đánh mất con đường định đi.
Cuộc sống đôi khi cũng bắt bạn đi theo những con đường cong và đôi khi xuất hiện những ngã rẽ bất ngờ, đòi hỏi bạn phải lựa chọn. Bạn có thể vẫn kiên định đi theo con đường của mình hoặc đi vào ngã rẽ. Và nếu bi kịch xảy ra, hãy chấp nhận những tổn thương và tin rằng số phận luôn có những kế hoạch lớn cho một kết thúc tốt đẹp ở cuối con đường.
6. Chiếc xe đạp sẽ giúp bạn đến nơi mà bạn cần đến đã được hoạch định bằng công sức bạn bỏ ra đạp nó. Nó chỉ là công cụ, không phải là kết quả.
Cũng giống như cuộc sống, sống thăng bằng rất quan trọng, nhưng đó không phải là mục đích của cuộc sống mà chỉ là cách để bạn đạt được mục đích của mình. Số phận không phải là bất biến, nếu bạn biết sử dụng chiếc xe đạp của mình thật tốt, bạn sẽ đi xa trong cuộc sống.
7. Sau khi thành thạo và hiểu biết với việc điều khiển xe đạp, bạn có thể đi theo cách của riêng mình, thậm chí chỉ cần một bánh xe. Cũng giống như bạn thực sự hiểu cuộc sống, hiểu mình là ai, mình có thể làm được gì, mình đang cần điều gì, bạn có thể làm nên những điều kì diệu theo cách của riêng bạn.
8. Đi xe đạp sẽ cho bạn thể chất khoẻ mạnh. Khi đạp xe lên đỉnh dốc, nó cần bạn nỗ lực hết mình. Nhưng khi bạn đã lên tới đỉnh và đi xuống, bạn sẽ thấy nhẹ nhàng, hứng khởi. Cơ thể dẻo dai giúp bạn chinh phục bất cứ đỉnh cao nào.
9. Điều cuối cùng là bạn không thể đi xe đạp mãi mãi. Một vài người ước rằng họ có thể sống mãi mãi. Thậm chí một vài người tin vào điều đó. Nhưng giống như đi xe đạp ra ngoài, rồi sẽ có lúc bạn cần nghỉ ngơi và trở về nhà. Quan trọng là bạn thích thú với việc đi xe và nó đưa bạn đến nơi bạn cần đến. 
 
Theo TGPN/Teen to teen

Cứu người bị chửi là ngu


Một ông bố từng đánh con trai nát lưng “cho chừa cái tội ngu”, bởi cậu đã lao vào đám côn đồ để giải cứu cho thiếu nữ không quen biết.

Đọc một tin hay nghe một câu chuyện ai đó vì giúp đỡ hoặc cứu người mà để lụy đến mình, tôi tin rằng 100 người thì 99 cảm thấy khâm phục và xúc động, thậm chí buông lời cảm thán rằng nếu ai cũng có tấm lòng nghĩa khí như vậy thì cuộc đời này đẹp biết bao nhiêu. Nhưng nếu người tốt bụng đó chính là thân nhân của họ thì phản ứng có thể rất khác.


“Không nghĩ đến mình, trời tru đất diệt”


Rụng rời nhìn con trai mang bộ mặt sưng vều, bầm tím với khóe môi rách tươm về nhà, anh Hưng cuống cuồng xoa dầu, rửa vết thương cho con rồi hỏi đánh nhau với ai mà te tua vậy. Cậu học trò kể là dọc đường thấy hai thanh niên mặt mày bặm trợn đang bắt nạt một thiếu nữ nên đã xông vào can thiệp, và tuy cậu “ăn đòn” nhưng cô bé cũng thoát. Nghe vậy, anh Hưng sợ quá hóa giận, quát lên: “Trời ơi, sao mày ngu thế hả con? Tưởng mày đánh nhau với bạn thì không sao, cùng lắm chỉ sứt đầu mẻ trán, chứ dây với mấy thằng côn đồ đó lỡ nó xiên cho một dao thì còn gì là công tao với mẹ mày nuôi 17 năm nay?”. Con trai Hưng cãi, bố vẫn dạy con phải biết giúp đỡ người khác, đây lại là một cô gái chân yếu tay mềm, làm sao ngơ đi được.
Cứu giúp người khác chỉ là việc của các siêu nhân?


Cố kiên nhẫn, ông bố lý giải với hy vọng cậu ấm nhà mình “sáng” ra: “Giúp người khác là tốt, nhưng phải không hại đến mình. Mày mới nứt mắt ra, lo thân còn chưa được còn bày đặt anh hùng cứu mỹ nhân. Nếu mày có mệnh hệ nào thì là đại bất hiếu nghe chưa?”.
Thấy ông con trai vẫn cứng đầu cứng cổ cho là mình đúng, Hưng lôi ra đánh một trận thừa sống thiếu chết để mong cậu tởn đến già mà lo lấy thân, đừng làm những việc bao đồng khiến bố mẹ thót tim nữa.


Hưng buồn bã tâm sự: “Tôi cảm thấy từ hôm đó, lòng kính trọng của nó dành cho tôi giảm rất nhiều. Nhưng sau này trưởng thành hơn, nó sẽ hiểu ra nó ngu ngốc như thế nào. Dĩ nhiên tôi muốn con mình là người tốt, nhưng thử hỏi có ai tốt đến mức quên cả bản thân mà tồn tại được không? Người Tàu có câu ‘không biết nghĩ đến mình, trời tru đất diệt’, không phải là không có lý”.
Tuy không nâng đến mức triết lý như anh Hưng nhưng rất nhiều người khác cũng có cùng suy nghĩ như vậy. Họ đều tôn trọng cái tốt, ngưỡng mộ cái thiện, tuy nhiên nếu việc tốt, việc thiện làm thiệt hại đến mình thì “tốt nhất là nhường cái công đức ấy cho ai đó vĩ đại hơn”. Chị Mai Lê, 39 tuổi, nói: “Mình cũng chỉ là người bình thường, không làm gì thất đức là được rồi”. Với quan điểm đó, chị từng mắng chồng như tát nước khi anh, vì bảo vệ một đồng nghiệp vừa tốt vừa có năng lực ở cơ quan trong một cuộc đấu đá nội bộ, đã bị mất chức, khiến vợ con vạ lây vì ngân sách gia đình giảm nghiêm trọng.
“Không bao giờ tớ ngờ được là lão ấy lại có thể dở hơi, cám hấp đến mức đó, làm khổ vợ khổ con”, Mai Lê tâm sự với bạn. Hễ gặp khó khăn về tiền bạc là chị lại đay nghiến chồng về “lỗi lầm” đó. Thậm chí Mai Lê còn kể tội chồng trước các con lúc bọn trẻ xin tiền mẹ mua đồ chơi: “Chúng mày có ăn thịt mẹ thì ăn, chứ làm gì có tiền. Chỉ vì thói anh hùng rơm của bố mày mà tao khổ thế này đây”. Nghe vợ mắng nhiều quá, chồng chị cũng phải tự nhủ, thôi thì chút lòng nghĩa hiệp từ sau xin chừa.


Những chuyện “thấy chết không cứu”


“Tôi thất vọng vì bọn trẻ bây giờ quá ông ạ”, Hiệp, một anh bạn tôi, than. Hiệp chia sẻ, hôm trước anh làm giỗ bố, thằng cháu con bà chị đến muộn. Chưa ai kịp trách thì nó đã bô bô kể về vụ tai nạn mà nó vừa chứng kiến ngoài đường: một bà bụng chửa vượt mặt bị chiếc xe máy tạt đầu va phải. “Cháu nghĩ bà ý kiểu gì cũng sẩy thai, máu chảy như thế kia mà”, thằng bé nói. “À hóa ra vì bận chở cô ấy vào viện nên cháu đến muộn hả?”, một bà dì hỏi. Thằng bé tròn mắt: “Trời ơi, thiếu gì taxi mà cháu phải chở? Con Honda Civic này cháu năn nỉ gãy lưỡi bố cháu mới mua cho, để bà ý lên làm bẩn hết hay sao? Lỡ bà ý đẻ luôn trên xe hay làm sao thì chết cháu. Mà nghe nói để bà bầu bị chảy máu như vậy lên xe mình thì sau đen đủi lắm”. Thấy ánh mắt của người lớn nhìn mình, cậu thanh minh: “Dì với cậu yên tâm, kiểu gì bà ý cũng đón được taxi. Nếu không có taxi thì rồi cũng có người khác chở đi. Chứ cháu đang vội đi giỗ bà mà”.


“Rồi sẽ có người khác giúp anh ấy/cô ấy” là ý nghĩ hiện lên trong đầu rất nhiều người khi ta bỏ qua một trường hợp cần giúp đỡ vì sợ gặp nguy hiểm hay phiền hà. Ý nghĩ đó khiến ta yên tâm, không còn thấy áy náy khi mặc kệ họ. Nói cho cùng, “giữa đường thấy sự bất bằng chẳng tha”, xả thân giúp đỡ là hành động của các siêu nhân, anh hùng – những nhân vật chiếm số ít. Ta cũng chẳng tệ hơn đa số mọi người. Nghĩ đến đó, lương tâm sẽ hết cồn cào.


Trong chúng ta, không ít người đã có lần chứng kiến ở chợ, bến tàu, trên xe bus, xe khách… cảnh trộm móc túi người khác. Nhưng được mấy người tri hô để bắt trộm hay lên tiếng nhắc nạn nhân? “Mình lên tiếng, lỡ nó đánh cho thì sao? Hoặc hôm khác nó theo dõi, trả thù thì sao?”. Nỗi lo sợ đó khiến cho không ít người trong số chúng ta khi phát hiện mình đã bị móc túi, chỉ biết ngậm ngùi khi có người đứng gần đó tiết lộ, họ nhìn thấy tên trộm đang “tác nghiệp” mà chỉ dám ra hiệu chứ không dám nói.


Thực ra, cũng chẳng có gì đáng trách khi người ta tự bảo vệ mình, khi những câu “làm việc tốt thiệt thân”, “khôn sống mống chết”… vẫn đang được nhiều người “kiểm chứng”. Dù vậy, một điều chắc chắn là ta vẫn gặp đâu đó những việc tốt, người tốt. Có lẽ vì họ không nghĩ nhiều đến chuyện dại – khôn, hay có thể họ vốn rất “khôn” nhưng ở những tình huống đặc biệt nào đó đã trở nên “dại” một cách vô cùng đẹp đẽ?
(Theo Đất Việt)

Thứ Tư, 25 tháng 4, 2012

Cách ngồi làm việc tốt nhất cho sức khỏe ???


Đó là kết quả từ cuộc nghiên cứu tại Học viện Sax (Úc), gióng lên hồi chuông cảnh báo cho mọi người, nhất là những nhân viên văn phòng thường xuyên phải ngồi làm việc trong nhiều giờ liền.
Loài người hiện đại đang “chết mòn” vì ngồi nhiều - Ảnh: Medical Billing & Coding

Qua việc theo dõi hơn 200.000 người trên 45 tuổi ở Úc từ năm 2006-2012, nhóm nghiên cứu trên nhận ra rằng trong vòng ba năm tới những người ngồi ít nhất 11 tiếng một ngày có nguy cơ tử vong cao hơn 40% so với những người chỉ ngồi ít hơn bốn tiếng một ngày.

Theo tạp chí The Atlantic, thậm chí những người tập thể dục 5 tiếng/tuần vẫn sẽ chết sớm nếu ngồi làm việc quá lâu. Không chỉ làm việc, 90% các hoạt động giải trí hiện tại của con người vẫn diễn ra ở tư thế ngồi.
Một nghiên cứu khác đăng trên tờ Medical Billing & Coding cũng chỉ ra rằng những người làm việc trong tư thế ngồi sẽ có tỉ lệ mắc bệnh tim cao hơn gấp hai lần người thường xuyên làm việc trong tư tế đứng. Như vậy, lý giải theo cách vui nhộn, một sếp quản lý có thể giàu có hơn một công nhân lắp ráp linh kiện tại Nhà máy Foxconn, nhưng chưa chắc đã sống thọ hơn.
Những người ngồi trước màn hình TV từ 3 giờ trở lên mỗi ngày sẽ có nguy cơ chết vì bệnh tim nhiều hơn. Cứ mỗi giờ xem TV thêm, bạn sẽ đối mặt với 11% nguy cơ tử vong tăng thêm - Theo Medical Billing & Coding
Jolie O’Dell, một cây viết của trang thông tin điện tử Mashable, đã tổng hợp lại những con số biết nói để chứng minh rằng việc ngồi đang giết chết loài người.
Cụ thể, trong khi bạn ngồi, cơ chân của bạn ngừng hoạt động, lượng calo tiêu thụ trong một phút giảm còn 1, lượng enzym chống béo phì giảm 90%. Ngồi hơn 2 giờ đồng hồ, lượng cholesterol có lợi bị giảm đi 20%. Tất cả những diễn biến trên sẽ kéo theo nguy cơ về bệnh tim mạch.

Ngồi liên tục 24 giờ, hoạt tính của insulin trong cơ thể giảm đi 24%, nguy cơ mắc bệnh tiểu đường tăng cao hoặc dẫn đến chứng rối loạn đường huyết. Điều này giải thích vì sao có những game thủ chết gục ngay trên bàn phím sau khi chơi game liên tục trên 24 tiếng.

Làm thế nào để hạn chế chết sớm do ngồi lâu?

Vậy làm thế nào để hạn chế nguy cơ tử vong sớm khi bạn vẫn phải ngồi nhiều để làm việc? Hidde Van Nai Ploeg - tác giả chính của công trình nghiên cứu này - cho rằng con người nên tìm cách cân bằng giữa ngồi, đứng, đi bộ và các hoạt động thể chất khác.

Ba hoạt động được cho là tốt nhất cho những ai hay ngồi chính là gập thân, đi bộ và nhảy tại chỗ. Việc đi bộ giúp bạn đốt cháy được lượng calori gấp ba lần lúc ngồi. Từ đó giảm thiểu chứng béo phì và tim mạch.
Hãy thường xuyên gập thân, đi bộ và nhảy tại chỗ để sống lâu hơn - Ảnh: Medical Billing & Coding

Ngoài ra, tư thế ngồi cũng cực kỳ quan trọng, ngồi khom, ngồi thẳng lưng đều mau chết. bạn hãy ngồi ngửa người ra khoảng 135 độ (góc tạo bởi đùi và thân). Tư thế này giảm tải cho cột sống vì phần lớn khối lượng lưng đã dồn vào lưng ghế. Các mạch máu cũng được lưu thông tốt hơn.
Ngồi ở góc 135 độ sẽ là giải pháp tình thế cho làm việc lẫn giải trí - Ảnh: Medical Billing & Coding


Hãy bỏ ngay thói quen dùng ghế có bánh xe để vừa ngồi vừa di chuyển trong phòng làm việc. Mỗi lần đứng dậy để đi lại, bạn đã tự cho mình thêm một khoảng thời gian để sống.

Theo: TTO

Thứ Năm, 19 tháng 4, 2012

20 điều luôn tự nói với bản thân

_________________________

1. Nếu nhắn tin cho người ta mà lâu không thấy người ta trả lời, đừng nhắn nữa.. không có sự chờ đợi thấp hèn đến thế.

2. Nếu không có ai bên cạnh, hãy thử một mình nghe nhạc, đọc...... sách, chơi game, xem phim, viết blog, viết nhật ký.. Hãy tập quen dần với bản thân mình..

3. Nếu như cảm thấy đau đớn trong lòng, hãy tìm một góc nhỏ hoặc trốn trong chăn khóc một trận long trời lở đất, chẳng cần ai đồng tình thương hại. Khóc xong rồi ngày mai lại vui vẻ tiếp tục cuộc sống..

4. Nếu có một ai đó làm chậm bước chân của mình, hãy nhẹ nhàng rẽ sang hướng khác. Người không biết quý trọng mình không đáng để mình tiếp tục cho đi tình bạn hoặc tình yêu vì cuối cùng người bị tổn thương nhiều nhất sẽ là mình mà sẽ không có ai xót xa cho mình.

5. Nếu mà có thể không hút thuốc thì đừng hút.. có thể không uống rượu thì đừng uống. Đây là những hành vi hủy diệt bản thân, nếu là vì ai đó mà làm vậy.. thì rõ ràng mình là đứa ngốc xít.. những người thật sự yêu mình sẽ không làm mình đau.

6. Lúc đau buồn nên tìm một người bạn mà mình tin tưởng để trút tâm sự, không nên chịu đựng một mình, làm tăng thêm nỗi buồn, nỗi cô đơn..

7. Lúc không vui buổi sáng có thể ngắm trời xanh mây trắng, buổi tối có thể ngắm trăng ngắm sao, đất trời bao la rồi sẽ có nơi thuộc về mình. Thà rằng đau một cách cao ngạo còn hơn yêu trong lén lút. Hãy nói với bản thân mình "You"re the best" và giữ vững niềm tin.

8. Đừng vì cô đơn mà chọn đại một người để yêu. Thật chẳng công bằng cho cả hai và cũng thiếu trách nhiệm. Hãy tìm một người bạn tri kỷ chứ không phải người yêu.

9. Nhớ kỹ ngày sinh của người mình yêu thương, đó là gia đình và cả chính mình. Sinh nhật mình không ai tặng quà cũng chẳng sao, mình vẫn có thể mua quà tặng ba mẹ. Nên nhớ, cha mẹ là người vất vả nhất khi mình sinh ra đời.

10. Lúc rảnh rỗi hãy nghe một đoạn nhạc hòa tấu nhẹ nhàng, đọc vài trang sách hay, ngủ một giấc trưa. Khi tâm trạng không vui cũng có thể ngủ một lát.

11. Bắt đầu từ bây giờ, phải thông minh một chút, đừng bao giờ hỏi người khác có nhớ mình không, có yêu mình không? Nếu người ta nhớ và yêu mình thì người ta khắc sẽ nói.. những lời này mà thốt ra từ miệng mình thì người ta sẽ trở nên kiêu ngạo và không quan tâm.

12. Không nên quá quan trọng hoá một số người hoặc một số việc, hãy để tất cả thuận theo tự nhiên. Thế giới này vốn không công bằng mà, quá quan trọng một việc gì đó sẽ đánh mất giá trị của bản thân.

13. Đừng vì bất cứ ai hay bất cứ việc gì mà ngược đãi bản thân như nhịn đói, khóc thương, tự kỷ, stress.. , đấy là những hành động chỉ có ngốc mới làm. Tất nhiên, đôi khi có ngốc nghếch một chút cũng chẳng sao, chẳng ai phải thông minh suốt cả đời..

14. dù trong bất kỳ tình huống nào cũng không nên nói xấu người khác. Nếu bắt buộc phải nói thì nói vài lời tốt đẹp. Dù sao thêm một người bạn, cho dù ko phải là thân thiết lắm vẫn hơn là thêm một kẻ địch vì vài lời nói thiếu thận trọng, thiếu suy nghĩ của mình.

15. Đôi khi có thể xem vài bộ phim bi HQ nhưng không nên đam mê, có thể ra đường mà tóc tai ủ rũ nhưng phải chú ý trường hợp, có thể chửi vài từ không hay ho nhưng chỉ khi với bạn bè thân thiết của mình. Phải nhớ là nói xong thì quên đi những điều ko vui.

16. Phải có một số bạn khác phái, chỉ đơn giản là bạn thôi nhưng lại là những quân sư tài ba cho mình khi cần thiết.

17. Hãy học cách thay đổi mình khi nỗi đau đến. Có những lời, nên chôn chặt trong lòng. Có những nỗi đau nên lẳng lặng quên đi. Khi đã trải qua, thấy mình trưởng thành hơn, tự mình hiểu là đủ. Có những thay đổi mình không cần phải nói ra, người ta sẽ nhìn thấy.

18. Hạn chế tranh cãi với người khác. Trong cơn giận người ta rất đáng sợ, sẽ vì mất điều khiển mà nói hoặc làm những điều đáng sợ không kém. Hãy nhẫn nhịn rồi suy nghĩ căn nguyên của vấn đề mà giải quyết trong êm đềm.

19. Cho dù phát sinh mâu thuẫn với bất cứ ai, cố gắng giải quyết trong vòng 24h, càng để lâu sự việc sẽ càng khó giải thích. Nếu trong phạm vi chấp nhận được hãy xin lỗi trước. Ngẫu nhiên làm người xấu trước cũng ko phải là việc quá tệ đâu.

20. Hãy chia sẻ link bài viết này lên tường của bạn và những người thân yêu ♥
 
Nguồn: Facebook

Thứ Tư, 18 tháng 4, 2012

Tàn phai giấc mơ


Mỗi ngày trôi qua là mỗi ngày anh gói gém cảm xúc của mình. Anh đã nghĩ rằng điều anh đang làm sẽ tốt đẹp. Anh đóng băng tất cả những cảm xúc của mình như trong mùa đông tuyết giá và hi vọng rằng một ngày nào đó khi trời nắng mùa hè nhìn lại anh sẽ mỉm cười và thấy hài lòng khi mình đã làm như vậy.
Nhưng không em à, dẫu cho anh có đóng băng cảm xúc của mình đến âm hàng nghìn độ đi nữa, thì nỗi nhớ cồn cào trong anh cũng âm ĩ và làm tan chảy mọi thứ.

Hàng đêm anh vẫn mơ một giấc mơ có anh và em. Không tối nào anh không trăn trở và nhớ về em, về những kĩ niệm đẹp mà hai đứa đã dành cho nhau. Những giây phút đó thật trong anh vẫn còn phản phất mùi sơn mới dù đã phai dấu thời gian. Anh luôn nhắc mình thời gian là liều thuốc diệu kỳ, sẽ chữa lành mọi vết thương. Nhưng thời gian lúc này cũng là lưỡi dao đang cứa mọi vết đau trong tim, khi anh một mình đối diện với màn đêm, với nỗi nhớ thương và nỗi buồn không nguôi.
Anh muốn gọi điện để nghe tiếng em, muốn được chạy 40km để được nhìn em cười. Nhưng anh sợ rằng mình sẽ không chịu đựng nỗi khi nụ cười đó đang dành cho hình bóng khác.

Lời bài hát thật hay:
Kỉ niệm xưa ấy, ngập trời trong xanh quá
Ngập tình tôi như đã, để dành cho em đó
Nhìn nhau trong thoáng rồi tìm nhau xót xa
Mệt nhoài giấc mơ, muốn đêm dài hơn nữa
Con đường hạnh phúc cứ ngỡ thấy đôi ta cùng bước chung
Mà vì sao hôm nay đã cách chia

Bao lần anh muốn đêm dài hơn nữa, muốn mình đừng thức dậy để phải đối diện với một ngày quần quật với công việc và đêm về lại quàn quại trong nối nhớ về em. Tình yêu trong anh vẫn đong đầy nhưng những gì anh có lại không như vậy. Em đã xa anh. Anh chấp nhận điều đó.

Anh yêu em thật nhiều nhưng sẽ không níu kéo tình yêu nữa. Vì anh biết rằng trong thời gian này, những gì anh nhớ nhung, níu kéo chỉ là sự tự vệ của bản thân anh để chống lại nỗi đau trong cuộc tình này (Anh đọc được điều này trong cuốn sách mà anh mua hôm sau ngày mình chia tay).
Anh biết giải pháp hay nhất trong lúc này là phải dứt khoát. Đó là điều hay nhất để em tìm kiếm những gì em muốn. Và vết thương mang theo sẽ luôn nhắc nhở cho anh phải đạt được những gì trong cuộc sống.
Em sẽ hanh phúc và anh cũng vậy. Dẫu hạnh phúc ấy không do mình mang lại cho nhau.
-------------
Hình ảnh của em được tái hiện về trong nỗi nhớ và niềm đau.

Thứ Hai, 16 tháng 4, 2012

TUỔI 25 VÀ NHỮNG ĐIỀU NÊN BIẾT




Nếu bạn là người biết nhìn xa trông rộng, cuộc đời sau này của bạn có thể sẽ liên quan mật thiết với những suy nghĩ và hành động của tuổi 25. Ở tuổi này bạn ít nhiều cũng hiểu được tình yêu là gì, và dĩ nhiên cũng cần phải tự biết mình cần gì cho cuộc sống . Điều quan trọng là bạn phải kiên định với những quyết định của mình mà thôi.

1. Dành thời gian điểm lại lại một lần những sự kiện đã trải qua.

Lập một bảng liệt kê các sự kiện xảy ra theo trình tự thời gian. Nhìn lại xem trước 25 tuổi bạn đã làm được những gì, đã mất đi những gì, có được những bài học gì, điều gì làm bạn hối hận, những mục tiêu vạch ra ban đầu có thực hiện được hay không…Điều này giúp bạn hiểu hơn về chính bản thân, cũng sẽ giúp bạn vạch kế hoạch cho bản thân tốt hơn.

2. Đã từng trải qua ít nhất một mối tình, và vẫn có niềm tin vào tình yêu.

Có rất ít những người thành công với mối tình đầu. Chia tay khi còn trẻ đa số là vì chưa hiểu được nên yêu như thế nào, nhưng khi đó tình yêu thường lại là tình cảm thực sự. Và khi bạn 25 tuổi tình yêu cũng là tình yêu đích thực, nhưng có thể đã không còn đơn giản yêu chỉ là yêu nữa. Tình yêu là một môn nghệ thuật sống, những kĩ năng sống và bài học kinh nghiệm mà bạn lĩnh hội được trong quá trình yêu không phải là điều mà người khác dễ dàng có thể dạy cho bạn. Hơn nữa những điều đó sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống gia đình của bạn sau này, có khi ảnh hưởng suốt đời. Yêu người mình yêu, kết hôn với người phù hợp, cuộc sống của bạn sẽ càng viên mãn. 

Chúng ta hãy cũng thử nhìn tình yêu dưới góc độ tương đối của thời gian nhé: Nếu như mối tình đầu đến khi bạn 20 tuổi, hai năm sau bạn tốt nghiệp đại học, do tác động của nhiều nhân tố bạn và người ấy chia tay. Khi đó bạn vẫn còn ít nhất hai, ba năm tìm một người đàn ông phù hợp để kết hôn. Còn nêu như mối tình đầu tới khi bạn 25, hai năm sau chia tay, bạn trở về trạng thái lúc đầu, lại bắt đầu hành trình tìm một người phù hợp, tất nhiên bạn phải trả giá giá đắt hơn là thời gian. Đương nhiên nếu bạn và mối tình đầu khi 25 tuổi bạn gặp được tu thành chính quả thì chúc mừng bạn, bạn quả là người may mắn.

3. Có khả năng mua ngay cho bản thân một món đồ tương đối giá trị nếu thích.

Có bạn vẫn nghĩ rằng mình vẫn chưa thực sự trưởng thành, nhưng lúc này bạn chẳng còn bất cứ lí do nào để kéo dài thời gian nữa, bạn bắt buộc phải tự lập rồi. Đây là tiền đề cho một cô gái 25 tuổi nói đến hạnh phúc. Nếu bạn không quyết tâm học lên tiến sĩ, thì bạn đã hoàn thành sự nghiệp học hành và bước ra ngoài xã hội, không thể vẫn ngửa tay xin tiển bố mẹ nữa. Thấy một món đồ mà bạn rất thích hoặc rất muốn được sở hữu nó, hãy mua cho mình, coi như phần thưởng cho sự nỗ lực của bản thân. Tự mình hãy thưởng cho mình, đây cũng là nguồn gốc của sự tự tin đó.

4. Đừng mong cả thể giới coi bạn là công chúa nữa nhé!

Bi kịch lớn nhất của tuổi 25 là vẫn cứ tin rằng bản thân có thể dựa vào ngoại hình xinh đẹp của mình để chinh phục thế giới, chinh phục bất kì người đàn ông thành đạt nào đó, và vẫn cứ cho rằng những điều mình có được đều là hiển nhiên, vô duyên vô cớ giận dỗi, trút giận lên người khác… Trên thực tế, nên nhận rõ con người hiện thực của bạn sớm một chút, cần có thái độ thực tế hơn khi nhìn nhận về cuộc sống, biếtđâu có thể giúp bạn ít phải đi đường vòng hơn đấy.

5. Không nên “giả nai” một cách thái quá!

Thực tế là bạn đã 25, rõ ràng là 25 tuổi đấy nhé. Không thể chỉ vì giọng nói như trẻ con, chụp ảnh chu mỏ như 9X là bạn có thể trở về tuổi 18. Xem kĩ so với những bức ảnh của mấy năm trước xem nào, dù cho ngoại hình không có quá nhiều thay đổi, nhưng ánh mắt của bạn chắc chắn đã không giống như trước nữa rồi. Mỗi một độ tuổi đều có sức hấp dẫn riêng, so với tuổi 18 không hiểu biết gì nhiều, thì ngày hôm nay bạn càng trở nên hiểu biết, cư xử đúng mực, sống thoáng hơn. Do đó nếu bạn cứ cố chấp mà « giả nai » chỉ càng chứng tỏ rằng bạn thiếu tự tin nghiêm trọng mà thôi.

6. Đừng tin vào sự vĩnh cửu nữa, hãy hưởng thụ những gì đang có ở hiện tại.

“Vĩnh cửu“ là một từ không hề tồn tại, giờ đây bạn nhất định phải hiểu rõ rằng niềm vui ở hiện tại mới là niềm vui thực sự. 25 tuổi là thời điểm đẹp nhất trong cuộc đời, đừng lấy sự ưu phiền của ngày mai làm giảm niềm vui của ngày hôm nay bạn nhé ! Cũng đừng lấy niềm vui của ngày mai làm hỗn loạn bước đi của niềm vui ngày hôm nay. Người biết hưởng thụ niềm vui và sự vất vả của ngày hôm nay sẽ có được nhiều niềm vui hơn nữa. 

7. Đừng nên để sự xúc động nhất thời « dắt mũi » nhé!

Phái nữ luôn thích cảm giác bị xúc động mờ mắt. Dù anh ấy có ngoại hình và năng lực khá bạn lúc này cũng nên phải xét đến các yếu tố khác như tính cách, nền tảng gia đình, nền tảng giáo dục. Cuộc sống sau này có hạnh phúc hay không, tình yêu vẫn là nền tảng cơ bản nhưng không phải là tất cả, hai người có sự tương đồng trong nhân sinh quan và thế giới quan cũng là điều quan trọng. Sự xúc động nhất thời rồi cũng sẽ tan biến, thậm chí sau này bạn còn nghi ngờ sự tồn tại của nó.

8. Bạn đã trải qua độ tuổi thầm thương trộm nhớ rồi, nếu bạn rất thích một người hãy thẳng thắn nói cho anh ấy biết nhé. Cho dù có thất bại thì cũng chẳng có gì to tát cả, ít nhất thì bạn không cần bỏ lỡ tuổi thanh xuân quý giá của mình.

9. Từ chối có mối quan hệ thân mật với đàn ông đã có gia đình. 

Nếu có quan hệ thân mật với đàn ông đã kết hôn, chả khác gì bạn đang chơi trò thả mồi bắt bóng. Nếu từ đầu anh ta không có hứng thú với bạn thì anh ta sẽ giữ khoảng cách với bạn, trong trường anh ta thích bạn, mà bạn lại không chống đỡ nổi sự cám dỗ thì cuối cùng người thất bại, và bị tổn thương nhiếu nhất chính là bạn mà thôi. Cho dù bạn có giũ sạch những gì đã xảy ra thì vẫn còn phải đối diện với người thân của mình và có khi cả đứa trẻ trong bụng. Tóm lại, bạn vĩnh viễn không thể trở thành người thắng cuộc trong cuộc chơi này.

10. Những người và việc không thuộc về mình thì đừng bao giờ nghĩ tới nữa.

Bạn trai cũ, người từng làm tổn thương bạn hỏi thăm dạo này bạn sống thế nào, có tốt hay không, nên trả lời ngắn gọn “rất tốt”. Bạn trai cũ, người từng bị bạn « đá » hỏi thăm bạn gần đây thế nào, cần trả lời hai tiếng “rất tốt”. Đàn ông đã kết hôn hỏi thăm cuộc sống của bạn thế nào, cũng nên trả lời “rất tốt”. Vì sao ư? Vì họ chẳng còn là gì của bạn nữa rùi mà.

11. Không nên vì ai mà dễ dàng thay đổi, cũng đừng mong muốn thay đổi « người mà ai cũng biết là ai đấy » .

Nửa câu đầu giúp bạn không khiến bản thân mình trở nên thảm hại, nửa câu sau muốn nhắc nhở là bạn sẽ chẳng bao giờ làm được điều đó.

12. Đừng tỏ rõ sự kiêu ngạo trong lòng.

Hãy kiêu ngạo trong tâm hồn, yêu quý bản thân, đặc biệt sau khi gặp phải những điều không hoàn mĩ thì vẫn phải tiếp tục yêu quý bản thân mình. Đồng thời cũng không nên để lại dấu vết của sự tự ti trên khuôn mặt. Điều này sẽ giúp bạn hòa nhập với tập thể, hòa mình với cuộc sống hơn.

13. Ít nhất hãy cộng điểm cho mình bằng tài lẻ nào đó, dù là ca hát, kể chuyện cười…

Trong đám bạn bè, người được iu quý nhất thường là người hài hước, đặc biệt. Đừng coi thường tác dụng của việc kể chuyện cười, hát hò hay khéo tay làm đồ thủ công. Mặc dù chỉ là những việc nhỏ lại là một phần quan trọng hình thành nên cá tính và sức hút của nhân cách đó. 
Thích học nhiếp ảnh hãy đi học đi nhé, học piano, khiêu vũ cũng nên đi, bạn mới 25 tuổi thui mà.

14. Chăm chỉ làm việc nhưng cũng nên chuẩn bị tâm lí nếu chẳng may rơi vào tình trạng thất nghiệp.

Khủng hoảng kinh tế năm 2008, hàng loạt các công ty đa quốc gia tiến hành cắt giảm nhân sự. Nếu nhân viên của các tập đoàn lớn còn rơi vào tình trạng thất nghiệp thì nhân viên của doanh nghiệp nhỏ như bạn cũng nên lường trước được việc này, chuẩn bị cả về tâm lý và tài 
chính. Tuổi tác cũng là một ưu thế cạnh tranh, sự khác biệt khi thất nghiệp ở tuổi 22 và tuổi 25 nằm ở chỗ khi 22 tuổi bạn thường nghĩ rằng thất nghiệp thì có là gì chứ, ngủ một giấc tỉnh dậy, ngày mai trời lại sáng ấy mà, còn khi 25 tuổi bạn có thể mất cả tuần ăn không ngon ngủ không yên cho tới khi tìm được công việc mới. 

15. Có khoản tiết kiệm ít nhất có thể giúp bạn trang trải trong trường hợp thất nghiệp ba tháng.

Đây là điều tốt thiểu. Khoản này có thể không nhiều nhưng ít nhất cũng đảm bảo rằng bạn sẽ không bị chết đói trong ba tháng thất nghiệp. Nếu không có khoản này thì rõ ràng bạn nên bắt đầu có ý thức tiết kiệm. Từ khi bắt đầu mục tiêu tiết kiệm bạn sẽ nhận ra rằng một số khoản mình chi tiêu đôi khi chẳng cần thiết.

16. Không nên nhảy việc thường xuyên, cân nhắc kĩ khi nhận việc mới

Nhảy việc cũng gần giống như là li hôn vậy, có quán tính, nhảy đi nhảy lại cuối cũng thì chả làm được việc gì. Hiện tại bạn đang bước vào thời kì mang tính quyết định cho sự nghiệp của bản thân, cơ hội phát triển năng lực bản thân lúc này khá quan trọng. Nếu công việc hiện tại mang lại cho bạn cơ hội phát triển và thăng tiến thì chả có lí do gì để bạn nhảy việc. Việc sau lương cao nhưng chắc gì đã thoải mái hơn.

17. Dùng số tiền mua mười bộ quần áo giảm giá để mua một bộ đồ hiệu

Tuy nhiên không phải cứ đồ hiệu là đẹp, bạn cần lựa chọn phong cách phù hợp nhất cho bản thân. Trong một năm ít nhất vài ba lần bạn sẽ dùng tới nó, biết đâu vài ba lần ấy bạn lại trở thành tâm điểm của sự chú ý.

18. Ở tuổi này, kem dưỡng cần nhất là kem dưỡng mắt, mỹ phẩm nên dùng nhất là nụ cười.

Thức khuya, thói quen sinh hoạt thất thường, thể hiện rõ nhất trên đôi mắt. Không có cách nào để trang điểm cho ánh mắt đâu bạn ạ. Trang điểm đậm chỉ khiến bạn nhanh già mà thôi. Bạn nên mua kem dưỡng mắt, loại tốt vào, chú ý dưỡng ẩm, ngủ sớm một chút, nụ cười của bạn sẽ càng rạng rỡ hơn.

19. Đồ nhóc bị giãn hoặc biến dạng lập tức vứt đi.

Điều này không chỉ vì cái đẹp mà vì sức khỏe của chính bạn. Bạn biết không? Ung thư tuyến vú chiếm tỉ lệ cao nhất trong các bệnh ung thư mắc phải của phụ nữ trên toàn thế giới. Chọn đồ nhóc thích hợp, thường xuyên mát xa chăm sóc và kiểm tra ngực.

20. Khám phụ khoa không còn là việc chả liên quan gì tới bạn. 
Đừng nghĩ rằng vì bạn chưa kết hôn, chưa từng quan hệ thì không cần khám phụ khoa. Nên khám phụ khoa định kì mỗi nămnhư kiểm tra sức khỏe tổng thể. Nếu bạn có điều kiện có thể tiêm phòng ung thư tử cung, tiêm phòng có tác dụng trong độ tuổi từ 13 đến 26, tiến hành càng sớm càng có hiệu quả.

21. Đừng chỉ xem mỗi phim Hàn quốc, hãy xem phim Mỹ đi, phim Mỹ giúp bạn luyện trí logic đó

Hiện tại bạn không chỉ cần có tình cảm, cần sự lãng mạn, bạn còn cần hơn là suy luận logic tỉnh táo, phim Mỹ chắc chắn là cách giúp bạn rèn suy luận logic nhẹ nhàng nhất, thú vị nhất.

22. Làm thử vài thứ mà bạn trước đây từ làm

Đây là một trong những tiêu chí cho sự trưởng thành, ví dụ đơn giản như ăn một món mà chưa bao giờ bạn ăn, đọc cuốn sách mà bạn từng cho rằng sẽ chẳng bao giờ đọc. Đến độ tuổi này bạn nên mở rộng thế giới để đón nhận mọi điều, thay đổi cách suy nghĩ bạn sẽ có nhiều thu hoạch mới toanh đấy.

23. Nếu ai đó làm bạn tức đến phát khóc hãy về nhà rùi hãy khóc nhé, thử xem cảm giác che dấu sự yếu đuối của mình

25 tuổi bạn khóc trước mặt người khác, như vậy sẽ chẳng được ai thông cảm đâu, chỉ làm kẻ địch nhìn thấy sự yếu đuối của bạn mà cười thầm mà thui.

24. Ngoài tình yêu, hãy theo đuổi những gì bản thân bạn thích

Đi du lịch, ngắm viện bảo tàng và phòng trưng bày mỹ thuật... Bạn nên biết rằng điều thể hiện diện mạo chân thực của một thành phố là người dân sống ở đó. Tự mình trải nhiệm những điều này thú vị hơn cả một đống tranh ảnh sách báo mà bạn vẫn xem.

25. Hãy nghĩ kĩ xem mình rút cuộc cần và muốn điều gì.

Thực tế là có những điều trước đây bạn cho rằng mình mong muốn thực ra không phải là những thứ bạn thực sự cần. Con người phải trải qua những sóng gió nhất định mới hiểu rõ điều mà mình mong muốn. Bây giờ tình yêu, sự nghiệp bạn đều đã có sự trải nghiệm, lúc này nên cân nhắc kĩ về vấn đề này rùi.

26. Bất kì bạn ở lứa tuổi nào đều nên nhớ gọi điện cho bố mẹ một tuần ít nhất một lần

Khi bạn 25 tuổi, bận rộn với tình yêu, bận rộn với việc phấn đấu cho sự nghiệp, bố mẹ nhất định sẽ không phải là mối quan tâm lớn nhất nữa. Nhưng bạn cũng cần phải hiểu rằng nếu bạn làm việc ở xa nhà mỗi năm về nhà một vài lần, như vậy thì thời gian bạn ở cùng bố mẹ tính gộp lại ít ỏi tới mức đau lòng. Cho dù bạn ở đâu, mỗi tuần hãy gọi điện về nhà một lần nhé !Bố mẹ không yêu cầu bạn làm gì cả nhưng họ vẫn thực sự rất mong chờ điều đó.

27. Chủ động hỏi thăm khi thấy nhớ bạn bè

Đừng có tính toán là ai nên liên lạc trước với ai, ai quan tâm tới ai nhiều, sau 25 tuổi muốn có một người bạn thực sự sẽ càng ngày càng khó. Chủ động quan tâm hỏi thăm bạn bè thân thiết trước đây đi bạn nhé, gửi tin nhắn sms, gửi tin nhắn qua điện thoại, thể hiện sự nhớ nhung và yêu mến lại không hề đơn giản. Bạn bè thân thiết đến đâu mà lâu không liên lạc cũng sẽ trở nên xa cách.

28. Có khả năng từ vào bếp nấu vài món khi đói

Cơm rang trứng là yêu cầu tối thiểu. Nên là người con gái truyền thống một chút, bạn chuẩn bị ít nhất một vài món tủ khi cần có thể thể hiện. Bạn 25 tuổi không nhất thiết phải tinh thông mọi công việc gia đình nhưng bạn lúc này cũng phải biết dọn dẹp nhà cửa và nấu nướng, đó cũng là biểu hiện khả năng biết yêu đó bạn ạ. Nếu có thời gian có thể đăng kí tham gia lớp học nấu ăn, biết đâu bạn sẽ tìm thấy niềm đam mê cho mình. 

29. Từ hôm nay bắt đầu phải đi ngủ trước một giờ.

Điều này thì chẳng có gì phải nói nữa, sức khỏe của mình thì trước hết phải tự mình bảo vệ và chăm sóc.
(Không xong rùi, nhìn đồng hồ lúc này đã là hai giờ bốn mươi phút sáng giờ China. Em xin phép thay từ "hum nay" bằng "ngày mai" nhé  )

30. Không nên quá tin tưởng vào lý luận thực tiễn trong sách vở, và ngay cả những điều mà trên đây chúng tôi nói với bạn 
Trên thế giới này không có điều gì là đúng hay sai tuyệt đối, thậm chí đúng sai còn có thể đảo lộn. Điều quan trọng nhất là cách bạn nhìn nhận thế giới này, chọn điều mà bản thân bạn cho là đúng. Thế là tuyệt lắm rồi.


The end


Nguồn: webtretho